Bảo Yến: Nữ hoàng Bolero khiến Đàm Vĩnh Hưng cảm thấy nhỏ bé và xấu hổ (P1)

Không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, rất nhiều diva, ca sĩ hàng đầu như Thanh Lam, Lệ Quyên, Thu Phương, Bằng Kiều, Thu Minh, Mỹ Lệ… đều ngưỡng mộ Bảo Yến đệ nhất...

Thập niên 60, 70 là thời điểm vàng của tân nhạc và Bolero Việt Nam, với sự bao trùm của nhiều tên tuổi lớn như Thanh Tuyền, Chế Linh, Duy Khánh, Thái Thanh, Lệ Thu, Khánh Ly… Tuy nhiên, sau 1975, dòng chảy đó dường như chững lại, khiến không khí âm nhạc trở nên ảm đạm.

Thật may mắn, sự xuất hiện của Bảo Yến đã làm cho đời sống âm nhạc sôi động trở lại. Vào thập niên 80, cô gần như là bá chủ sân khấu, danh tiếng trải dài khắp từ Nam ra Bắc, không ai là không biết tới.

Dù khi ấy, điều kiện kinh tế, truyền thông vô cùng khó khăn, người ta "ăn còn ăn chẳng đủ no, mặc chẳng đủ ấm", nhưng tiếng hát Bảo Yến vẫn lan khắp mọi hang cùng ngõ hẻm. Cô đi diễn tới đâu là cháy sân khấu tới đó. Đúng như lời nhạc sĩ Chung Tử Lưu từng nói:

"Thập niên 80, cái thời bao cấp chưa ai có phone bàn, điện cúp tuần 4 ngày, mạng Xã hội là con số không, đài truyền hình chỉ phát từ 7 giờ tối mà sức ảnh hưởng của chị trên toàn quốc đã là khủng.

Trong từng ngóc ngách của khắp mọi miền Việt Nam, đâu đâu cũng nghe tiếng ca của chị văng vẳng. Đó là ca sĩ Bảo Yến, các ca sĩ khác có thể chỉ nổi bật ở vài vùng nhưng chị thì vô địch. Cùng với Nhã Phương, hai chị là 2 ngôi sao lớn nhất thời bấy giờ".

Bảo Yến song ca với Quang Lê

Bảo Yến có lối hát Bolero đặc biệt. Thay vì hát cao vút bạch thanh theo lối thông thường, cô lại tập trung vào những quãng trầm ấm, đầy đặn, tạo nên một màu sắc Bolero rất riêng, vừa liêu trai, huyền ảo, lại vừa chân thực, hiện hữu. Giọng hát Bảo Yến được đánh giá là có màu nam tính, nhưng vẫn quyến rũ và hấp dẫn.

Bảo Yến không hát Bolero bằng giọng Nam Bộ như đa số ca sĩ khác mà hát theo hơi hướng Trung Bộ, thay thanh ngã bằng thanh nặng, kèm theo một số đoạn luyến đậm màu ca Huế, tạo nên chất riêng có, nghe rất thân thương, mùi mẫn.

Cách luyến láy, nhả chữ, lả nhịp của cô bao giờ cũng có sự trễ nải, nỉ non, dung hòa giữa các điệu hò, hát ru truyền thống và màu tân nhạc tươi mới, tạo nên sự quyến rũ đậm chất dân tộc, như tấm lưng ong của người Phụ nữ sau dải yếm đào.

Nó toát ra điệu hồn rất riêng, chuyên chở theo màu sắc ca dao, tục ngữ, đúng như Thanh Lam nói: "Chị Yến hát rất Việt Nam".

Bảo Yến hát Sầu lẻ bóng

Bảo Yến thường luyến ở trên chest voice (giọng ngực) nhiều hơn giả thanh và luyến như rút ruột rút gan, chứ không luyến vô tội vạ và giả như nhiều ca sĩ Bolero ngày nay, nên nghe lúc nào cũng tràn trề cảm xúc.

Khoảng vang tự nhiên trong giọng hát Bảo Yến giúp cô tạo được độ dày, rền và nội lực đặc biệt khi hát Bolero trên quãng trung, tạo nên khí chất đặc biệt ít ai có.

Bảo Yến nhả chữ nào cũng đều chắc chắn và vang xa chữ đó, giúp Bolero trở nên sang trọng hơn rất nhiều. Chẳng mấy ai hát Bolero mà vẫn có thể belt G4 lồng lộng như cô trong ca khúc Hương tình yêu. Cảm giác như Thanh Lam đang hát Bolero vậy.

Bảo Yến hát Hương tình yêu

Cách luyến láy Bolero của Bảo Yến độc đáo hơn cả khi cô dùng tới vocal break (hát ngắt) trên những đoạn luyến vocal fry. Đây là kĩ thuật thường thấy ở dòng R&B Âu Mỹ, nhưng lại được Bảo Yến áp dụng vào Bolero Việt để khiến câu hát trở nên khắc khoải, bâng khuâng hơn.

Ngoài ra, Bảo Yến cũng đặc biệt ở chỗ, thay vì hát bạch thanh theo lối thông thường, cô chuyển sang dùng nasal (giọng mũi) khi hát Bolero.

Bảo Yến hát Hoa sứ nhà nàng

Trong thanh nhạc chính thống, việc dùng nasal voice là không đúng chuẩn, nhưng bằng sự tinh tế, thông minh của mình, Bảo Yến đã kết hợp vô cùng nhuần nhuyễn giữa nasal voice và Bolero, tạo nên những ca khúc mùi mẫn, đậm đà cảm xúc, mà vẫn tự nhiên, không quá "sến" như nhiều ca sĩ khác.

Mỗi khi kết thúc câu hát, Bảo Yến thường đẩy âm lên xoang mũi rồi ngâm lại ở đó rất lâu, khiến nó cứ ngân nga, kéo dài mãi một cách mùi mẫn, ngọt ngào.

(Còn tiếp phần 2)

Chú thích thuật ngữ thanh nhạc:

- Note trầm: C3/C#3, D3/D#3, E3, F3/F#3, G3/G#3, A3/A#3, B3.

- Note trung: C4/C#4, D4/D#4, E4, F4/F#4, G4/G#4, A4/A#4, B4.

- Note cao: C5/C#5, D5/D#5, E5, F5/F#5, G5/G#5, A5/A#5, B5.

- Note rất cao: C6/C#6, D6/D#6, F6/F#6, G6/G#6, A6/A#6, B6.

- Mixed voice: Hát pha giữa chest voice và head voice. Trong mixed voice có full mixed (hát pha toàn giọng) và light mixed (hát pha nửa giọng).

- Vibrato: Ngân rung.

- Piano: Kĩ thuật hát nhỏ giọng vừa phải.

- Airy voice: Âm hơi.

- Full lirico soprano: Nữ cao đầy đặn.

- Falsetto: Giọng gió.

- Head voice: Giọng đầu.

- Chest voice: Giọng ngực.

- Support: Hỗ trợ các vị trí âm thanh và kĩ thuật trong ca hát.

- Strain: Hát căng thẳng.

- Cadenza: Biến tấu hoa mĩ không có trong tổng phổ gốc.

- Staccato: Hát ngắt.

- Trillo: Rung láy.

- Legato: Hát liền giọng.

- Pianissimo: Vuốt nhỏ tiếng.

- Voice project: Phóng âm.

- Diminuendo: Hát nhỏ đột ngột.

- Mask resonance: Cộng hưởng độ vang ở vùng mặt.

- Head resonance: Cộng hưởng độ vang ở vùng đầu trán.

- Throaty: Hát dính cổ

- High larynx: Cao thanh quản.

- Melisma: Luyến láy trên nhiều cao độ khác nhau (thường là từ cao xuống thấp).

- Run/riff: Chạy note phức tạp.

- Glissando: Hát vuốt tốc độ nhanh.

- Phân loại giọng theo ngũ cung: Giọng thổ, giọng thủy, giọng hỏa, giọng mộc, giọng kim.


Loading...
Mời bạn đọc thêm:
Loading...